top of page
Tìm kiếm

''Ông cụ bán vé số ''MấtTiền'' bầu bạn bên chú gà con.''

Đã cập nhật: 22 thg 7, 2022





Sài Gòn hôm ấy, bầu trời dần chuyển sang tối. Con đường Cách Mạng Tháng Tám đang dần lên đèn. Trời se se lạnh. Những ánh đèn lần lượt sáng lên đi vào từng con hẻm nhỏ. 
Phía xa xa bên kia có tiếng cười của những chú bảo vệ và cô hàng xóm đang vui đùa với gia đình. Những tiếng cười toát lên vẻ hạnh phúc vui vẻ biết nhường nào.
Nhưng mà sao khi nhìn bên phía bồn hoa ven đường, phía sau của một bức tường dài ở Ngã tư Nguyễn Thị Minh Khai, Cách Mạng Tháng Tám, lưa thưa người qua lại....Có ông cụ đang ôm chú gà tre nhỏ vuốt ve trên lưng nó, mà những dòng nước mắt cứ rơi trên đôi má của ông. Lòng tôi ngậm ngùi đọng lại một nỗi buồn trên đôi mắt của mình. Tôi Vội vàng rẽ sâu vào trong vĩa hè, trên con đường nhỏ phía trong hỏi thăm ông.
Ông vội lau đi những giọt nước mắt khi tôi đến gần...Tôi hỏi. Dạ ông ơi, sao ông đứng trong nơi vắng vẻ loay hoay một mình vậy ạ...Ông bèn trả lời lại rằng, "Đâu có đâu con, ông đang ôm con gà bên cạnh ông nữa mà con." 
Dường như những lời quan tâm của tôi đã làm ông cảm thấy mình có chút hạnh phúc, thêm vị buồn của cuộc đời tuổi già lênh đênh. Rồi những giọt nước mắt của ông lại rơi. Những giọt nước mắt đó đang dần lăn trên làn da nhăn nheo trải qua bao nhiêu khổ đau của cuộc đời... Ông bảo rằng, tuổi đời ông cũng đã hơn 60 mấy rồi con ạ, ông đi bán từng tờ vé số kiếm sống qua ngày thôi con. Câu nói gói gọn trong từ ''Đủ No.''
Nhưng sao hôm nay, không biết gặp chuyện xui thế nào. Sau nữa ngày dài mệt mỏi của ông. Ông chỉ cần một giấc ngủ để hồi lại sức khỏe rồi đi bán tiếp. Trong giấc ngủ thiếp đi của ông, không biết có bọn lưu manh nào đó đã lấy đi từng đồng ít ỏi mà ông dành dụm chắt chiu, bán những tờ vé số đổ mồ hôi nước mắt mới có được... Ông vừa nói vừa khóc, lòng tôi nghẹn ngào dưng dưng trên đôi mắt của mình...
Ngày ông chỉ đi bán lời vón vẹn được hơn trăm bạc ngày thôi, mà tụi nó cũng không tha cho ông, số tiền dành dụm tích góp đó, để ngày mai ông có chút vốn đi lấy vé số về rồi bán tiếp con ạ. Mà giờ không còn đòng nào cả con, ông khổ quá con à ''Sài Gòn Sợ Lắm Con Ơi'' .Từng câu nói của ông đã đi vào trong lòng tôi. Cảnh đời là thế, tuổi già tay chân yếu mềm, đi bán được chút vé số sống qua ngày, rồi ngày ngày trôi qua, ngày nay nối tiếp ngày mai, không biết mai sau ông sẽ như thế nào...Số tiền đó đối với ngoài kia, nhiều người cho rằng chả là bao nhiêu, nhưng mà đối với ông là cả một gia tài mà ông có được.
Ông vội vàng lấy giấy tờ của ông cho tôi xem, ông bảo rằng...Ông không có lừa đảo hay nói xạo gì con đâu con. ''Ông có đói có nghèo chứ không bao giờ đi xin tiền hay lừa gì đâu con ơi.'' Quê ông ở Sóc Trăng, dưới quê ông không có vợ con gì cả. Cha ông mất sớm, Mẹ ông nay cũng đã 86tuổi rồi. Ông thì đi lính Campuchia ở năm ''1979.'' Trãi qua bao nhiêu năm khổ cực thì ông chọn con đường đi bán vé số cho tới nay. Ông bảo rằng, ông có ở cùng một chú bị hư một mắt với cụt một cái chân, ở trọ Quận 7, đi  qua cầu Phú Thuận một chút. Chú cũng đi bán vé số như ông vậy. Chứ nghèo thì nghèo, khổ thì khổ, không có đi xin tiền đâu con à. Có bà chủ trọ cũng tốt lắm con, bà chủ hỗ trợ cho hai chú ở một tháng bả ấy chỉ lấy có 500.000 thôi con à...
Hôm nay gặp chuyện xui như vậy, ông gặp được cô nhà giàu nào đó, có tấm lòng yêu thương, tốt bụng. Cô đã cho ông chiếc xe đạp kèm theo cái xích khóa, để ông đi đây đi đó cho nó tiện... Nhìn ông nói chuyện toát lên vẻ thật thà mà tôi thấy thương ông.
Tôi vội vàng đi đây đi đó, cũng không có bao nhiêu, coi như một chút tấm lòng dành cho ông dành dụm mua đồ ăn. Ông bảo rằng, đêm nay chắc ông vào ghế đá trong phường ngủ cho an toàn thôi con, mấy chú bên phường khu này cũng biết ông hay đi lại đây lắm, nên mấy ổng ấy không có bắt ông gì cả, mấy ổng bảo đi đâu đi, vào trong ghế phường kia ngủ cho mát kìa. Cái ông cũng hay vào trong đó ngủ lắm...Rồi ông chấp tay cảm ơn tôi rồi chúc sức khỏe cho tôi gặp được nhiều may mắn, cố gắng mà học nghe con, rồi con ước gì được đó nheng con...Những lời chúc dài ơi dài quý giá của ông với một chút gia vị ông kể về cuộc đời đã làm cho con đêm đó không thể nào ngủ nỗi. Cảm ơn ông cho con thêm sức mạnh về mặt tinh thần để con cố gắng mai sau giúp đỡ nhiều người hơn nữa...Chúc ông luôn gặp nhiều may mắn và có sức khỏe tốt để bán được nhiều hơn.
Hy vọng một ngày đẹp trời hôm nào...
Được gặp lại ông ở nơi bồn hoa nào đó,
Một ngày nào đó... mà ''Sài Gòn'' không còn lạnh như hôm nay.
Một ngày nào đó... mà ông không còn buồn, không còn rơi nước mắt nữa...
Một ngày nào đó... mà ông Hạnh Phúc hơn ngày hôm nay, và cả ngày mai.
#fromTrungHieu
#TPHCM14/12/2021
#Vietlenhy






 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Bình luận


Bài đăng: Blog2_Post

Viết Lên Hy Vọng

Mẫu đăng ký

Cảm ơn bạn đã gửi!

0969619018

  • Facebook
  • Twitter
  • LinkedIn

©2021 bởi Những câu chuyện đời. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page